Thứ sáu,  19/07/2024

Nhà vệ sinh nông thôn: Nỗi lo còn đó

LSO - Tính đến hết năm 2010, Lạng Sơn đạt tỷ lệ 65% hộ gia đình ở nông thôn có nhà tiêu và tỷ lệ hộ có nhà tiêu hợp vệ sinh mới đạt 44%. So với mục tiêu của tỉnh về Chương trình mục tiêu quốc gia nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn (60% hộ gia đình nông thôn có nhà tiêu hợp vệ sinh) thì con số trên còn khá khiêm tốn. Không chỉ riêng hộ gia đình, chuyện không có nhà tiêu hoặc có nhưng không vệ sinh còn là tình trạng chung của các công trình công cộng ở nông thôn.Trong chuyến công tác tại một xã vùng 3 của huyện Hữu Lũng, tôi không khỏi giật mình khi chứng kiến cảnh giờ ra chơi, các bé mẫu giáo kéo nhau đi vệ sinh “lộ thiên” ngay ở bãi đất trống gần dãy lớp học trát vách lụp sụp của các em. Không nhà vệ sinh, cũng chẳng có nước sạch mà rửa tay, các em vẫn vô tư chơi đùa, vào học sau khi đã giải quyết xong “nỗi buồn”. Một cô giáo cho biết: Phân trường ở đây đều thế, chỉ...

LSO – Tính đến hết năm 2010, Lạng Sơn đạt tỷ lệ 65% hộ gia đình ở nông thôn có nhà tiêu và tỷ lệ hộ có nhà tiêu hợp vệ sinh mới đạt 44%. So với mục tiêu của tỉnh về Chương trình mục tiêu quốc gia nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn (60% hộ gia đình nông thôn có nhà tiêu hợp vệ sinh) thì con số trên còn khá khiêm tốn. Không chỉ riêng hộ gia đình, chuyện không có nhà tiêu hoặc có nhưng không vệ sinh còn là tình trạng chung của các công trình công cộng ở nông thôn.

Trong chuyến công tác tại một xã vùng 3 của huyện Hữu Lũng, tôi không khỏi giật mình khi chứng kiến cảnh giờ ra chơi, các bé mẫu giáo kéo nhau đi vệ sinh “lộ thiên” ngay ở bãi đất trống gần dãy lớp học trát vách lụp sụp của các em. Không nhà vệ sinh, cũng chẳng có nước sạch mà rửa tay, các em vẫn vô tư chơi đùa, vào học sau khi đã giải quyết xong “nỗi buồn”. Một cô giáo cho biết: Phân trường ở đây đều thế, chỉ gọi là có chỗ cho các cháu ngồi học; chuyện nước sạch, công trình phụ thì còn xa lắm.

Theo báo cáo của Trung tâm Nước sinh hoạt và vệ sinh môi trường nông thôn tỉnh, hết năm 2010, trong tổng số 121.700 hộ dân nông thôn trên địa bàn tỉnh, có 65% hộ có nhà tiêu và số hộ có nhà tiêu hợp vệ sinh mới chỉ đạt 44%. Với các công trình công cộng: trường học, trạm y tế xã, trụ sở UBND xã, tình hình cũng không sáng sủa hơn: Chỉ có 443/880 trường; 108/211 trạm y tế xã và 108/207 trụ sở có nhà tiêu hợp vệ sinh. Ông Trần Hoành Sơn, Giám đốc Trung tâm nhận định: Những năm qua, tình hình cấp nước sinh hoạt cho dân cư nông thôn được cải thiện rõ nét song vấn đề vệ sinh môi trường ở khu vực này chưa có biến chuyển là bao, còn một khoảng cách khá xa so với mục tiêu Chương trình mục tiêu quốc gia về nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn đề ra. Chương trình mục tiêu quốc gia về nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn được triển khai nhiều năm nay, song công tác vệ sinh môi trường chưa được chú trọng và đầu tư đúng mức, vốn đầu tư chủ yếu dành cho xây dựng công trình cấp nước, trong khi đó tỷ lệ hộ có nhà tiêu hợp vệ sinh và tỷ lệ chuồng trại chăn nuôi được xử lý chất thải còn rất thấp. Theo Chương trình, định mức hỗ trợ xây nhà vệ sinh trường học, trụ sở ủy ban xã, trạm y tế thấp cho đến nay vẫn không thực hiện được. Bên cạnh những nguyên nhân: điều kiện kinh tế của người dân còn khó khăn, không có nguồn kinh phí, thì một nguyên nhân không nhỏ dẫn tới thực trạng nhà vệ sinh nông thôn còn bị bỏ ngỏ chính là người dân nông thôn chưa quan tâm đến vấn đề vệ sinh môi trường, vệ sinh cá nhân, đặc biệt là việc xây dựng nhà tiêu hợp vệ sinh. Coi nhẹ chuyện “cái nhà tiêu“ nên nhiều gia đình ở nông thôn hết năm này qua năm khác vẫn “hài lòng” với việc sử dụng nhà tiêu tạm bợ hoặc tận dụng “bìa rừng”, “bãi đất”, “chỏm đồi” làm nơi giải quyết nhu cầu bức thiết mỗi ngày. Thậm chí có hộ, điều kiện khá dư giả, nhà cửa khang trang nhưng nhà vệ sinh vẫn cứ sơ sài hoặc chẳng hề có. Chưa có nhà vệ sinh hợp lý và ý thức của người dân chưa cao nên việc đi vệ sinh bừa bãi dẫn tới ô nhiễm môi trường, tạo điều kiện cho các dịch bệnh phát sinh, ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Trong khi đó, với những công trình công cộng ở nông thôn như trường học, trạm xá, nhiều nơi tuy có nhà tiêu nhưng sau một thời gian sử dụng bị xuống cấp và do ý thức của người sử dụng còn kém nên cũng trở thành…mất vệ sinh.

Lạng Sơn đặt mục tiêu đến hết năm 2011, 60% hộ gia đình nông thôn có nhà tiêu hợp vệ sinh, chuồng trại hợp vệ sinh và thực hiện tốt vệ sinh môi trường ở các thôn, bản, làng; cố gắng trong thời gian sớm nhất để các nhà trẻ, trường học, trạm xá và các công trình công cộng ở nông thôn có đủ nước sạch và nhà tiêu hợp vệ sinh. Tuy nhiên, nếu chỉ trông chờ vào sự hỗ trợ của Nhà nước mà bản thân người dân chưa chịu thay đổi thói quen sinh hoạt, chưa quan tâm tới vệ sinh môi trường, vệ sinh hộ gia đình thì chuyện không có nhà tiêu, nhà tiêu không hợp vệ sinh sẽ còn là nguy cơ gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân ở các vùng nông thôn.

Bảo Vy